Mộ đứng
““Không phải ai cũng có thể thấy… nhưng đêm nay, một đôi mắt sẽ được khai mở để nhìn vào cõi khuất.””
Từ trong thang máy bước ra, Thức lập tức choàng vai anh bảo vệ – Tú – một người đàn ông trẻ tuổi, dáng vóc lực lưỡng, đang trực ca sáng. Anh ta trông tầm ngoài ba mươi, mắt vẫn còn ánh vẻ tỉnh táo.
— “Đại ca, hôm qua em thấy bên này có nguyên con trăn to đùng, chắc nhà nào xổng. Đi, để em chỉ, lỡ mấy đứa nhỏ chơi gần đó gặp thì nguy.”
Anh Tú lập tức tỏ vẻ hứng thú, miệng hỏi liền:
— “Đâu bờ rồ? Dắt tui qua coi. Mà bờ rồ biết mần thịt trăn không?”
Thức bật cười:
— “Em chỉ biết ăn thôi, mần thì chịu. Nhưng mà trăn xào lăn, thêm xị rượu là tới sáng luôn nha đại ca!”
Hai người nhìn nhau cười khì, tiếng tặc lưỡi nghe vui vẻ, rồi cùng tiến đến chỗ Thức chỉ. Từ phía xa, Tâm khẽ lắc đầu, mỉm cười bất lực.
— “Ôi trời, cái thằng... Làm thân nhanh dữ. Đúng là anh em bốn bể là nhà, người dưng khác họ vẫn là…”
— “Đi anh.” – Linh đột ngột ngắt lời, vẻ mặt gấp gáp.
Tâm hiểu ý, gật đầu. Cả hai lập tức lao vội lên tầng 2.
Phía bên dưới, Thức chỉ tay vào một bụi rậm, giả bộ phát hiện điều gì.
— “Kìa kìa đại ca! Nguyên cái lỗ to đùng!”
Anh Tú giật mình. Quả thật có một cái hố khá lớn – đủ để một đứa trẻ lớp 1 chui lọt. Không lý nào một con trăn chỉ mới xổng ra lại có thể đào hang nhanh đến vậy. Rõ ràng, hố này có từ trước. Anh Tú lập tức gọi bộ phận bảo vệ đến kiểm tra kỹ, đề phòng có động vật nguy hiểm bên trong.
Trên tầng 2, không khí lập tức thay đổi. Dù là ban ngày, nhưng nơi đây lạnh lẽo đến rợn người – một luồng khí âm len lỏi qua từng hơi thở.
Tâm khẽ rùng mình nhưng vẫn cùng Linh tìm kiếm. Một lúc sau, Linh đứng khựng lại bên một cây cột sát mặt sau của tòa nhà. Cô nhắm mắt lại, lặng im. Tâm bước đến, như đã biết trước cô sẽ ngã, đưa tay đỡ lấy thân người đang mất thăng bằng. Vài giây sau, Linh mở mắt, giọng trầm thấp:
— “Em thấy một người công nhân. Anh ta cô độc, không nhà, không thân thích... hay ngủ ở góc kia.” – Cô chỉ tay về phía cầu thang bộ, nơi đối diện thang máy. “Anh ấy làm việc ở đây. Đông người lắm. Rồi… đột nhiên, bóng tối ập đến. Anh ấy muốn hét lên… nhưng không thốt ra lời. Như thể có thứ gì đó bóp nghẹt lấy cổ họng. Sau đó… thân thể anh ta đông cứng. Và em… em cũng ngất đi.”
Tâm lặng người. Anh bước lại góc tường nơi Linh chỉ. Mấy bức vách được xây cách nhau vài ô gạch – có thể là khoảng trống cho gian hàng sau này. Nhưng ngoài đó, không có gì đặc biệt.
Linh đi chậm đến, dừng lại, khẽ hít, lùi lại một bước. Cơn buồn nôn chực trào lên. Mùi tử khí ấy không chỉ xộc vào mũi — mà như thể bám vào từng sợi tóc, từng lỗ chân lông. Tâm thì không ngửi thấy gì – nhưng Linh thì khác. Cô có thể cảm nhận được mùi người đã khuất – không chỉ sắp chết, mà đã chết. Mùi ấy lan nhẹ về phía mặt sau của trụ cột.
Tâm lập tức rút ra một xấp giấy vàng và cây bút chu sa đã chuẩn bị sẵn. Anh niệm chú, tay viết liên tục:
“Hồn tán khí phiêu, ảnh lưu u mịch,
Âm dương khai lộ, linh thức quy căn.
Phách lạc vô phương, du hồn vạn lý,
Truy Hồn Phù giáng – hiện ảnh quy thần.
Truy hồn phù – Xuất!”
Tờ bùa khẽ rung, rồi bất ngờ bị kéo mạnh – bay thẳng về phía cây cột, dán chặt vào lớp xi măng như thể bị hút lấy từ bên trong.
Truy Hồn Phù: Loại bùa chỉ những người có căn pháp sâu mới dùng được. Nó có khả năng dẫn lối đến tàn dư linh hồn hoặc vật thể còn sót lại ở cõi trần.
Tâm quay sang Linh:
— “Em thử chạm vào cây cột đó xem.”
Linh gật đầu. Vừa chạm tay vào, hình ảnh đổ ập vào tâm trí cô – rõ ràng, sống động.
Một người công nhân – anh ta rơi xuống hố khi ngủ trưa, vô tình vấp thanh sắt. Bất tỉnh. Khi mọi người quay lại, không ai thấy anh, tưởng rằng anh đã bỏ việc. Không ai đi tìm. Không ai hỏi. Và rồi, người ta đổ bê tông, dựng trụ… cơ thể anh vĩnh viễn bị chôn sống trong lòng cột, trở thành phần móng của cả tòa nhà.
Linh kể lại tất cả cho Tâm. Cả hai lặng người. Một linh hồn bị quên lãng, một thân xác trở thành nền móng cho trăm hộ dân sinh sống. Sự hi sinh – dù vô tình – vẫn khiến tim họ se thắt.
Bỗng...
“Xoẹt… xoẹt…” – Tiếng động vang lên từ phía đối diện thang máy.
Phản xạ nhanh, Tâm rút ra Sát Quỷ Phù – lá bùa với chữ “Sát – 殺”, sẵn sàng hóa giải mọi tà linh chạm vào.
Linh cũng lập tức cầm lấy thanh kiếm ngũ đế, một vũ khí cổ truyền trừ tà hiệu nghiệm.
Cả hai giữ thế phòng thủ, tiến lại gần nơi phát ra âm thanh…
“Chíp… chíp…”
Không phải quỷ. Là tiếng chim non. Một ổ chim nằm ngay bậu cửa sổ – tiếng động vừa nãy là do chim mẹ bay về, cánh chạm vào kính.
Tâm thở phào… nhưng ánh mắt lại dừng ở một vết khắc sát chân tường:
“... _ _ _ ...”
— “SOS!” – Linh kêu lên. Là tín hiệu cầu cứu bằng mã Morse. Do tham gia đoàn đội từ nhỏ, cô nhận ra ngay.
Tâm lập tức rút điện thoại ra, chụp lại vết khắc cùng toàn bộ tầng 2.
Không ai nói thêm lời nào. Họ lặng lẽ rời khỏi tầng 2, lòng nặng trĩu bởi thứ họ vừa chứng kiến.
Xuống tới sảnh, Tâm thấy đám người đang vây quanh cái hố nơi Thức "phát hiện" con trăn. Ban quản lý đã cho xe xúc đến, chuẩn bị đào lên.
Từ xa, Thức nhìn thấy Tâm – người bạn khẽ giơ tay ra dấu OK.
Thức khẽ mỉm cười. Kế hoạch đã thành công bước đầu.
……..
Cả ba người bước vào phòng. Vừa khép cửa, Tâm đã quay sang nhìn Thức, nhếch môi trêu chọc:
— “Sao không ở dưới chơi chung với bờ rồ nữa đi? Chờ ổng đãi xị với trăn xào lăn hả?”
Thức nhăn mặt, lắc đầu quầy quậy:
— “Thôi đi ông nội! Nhìn thấy là ớn tới óc, ăn uống gì nổi. Mà không nói vậy sao dắt ổng đi chỗ khác cho tụi bây dễ bề hành động.”
Tâm liếc sang Linh, cả hai bật cười lớn đầy khoan khoái.
Khi tiếng cười lắng xuống, cả ba quay trở lại chuyện chính. Tâm ngồi xuống, lấy ra Tán Thanh phù, bắt đầu trải lá bùa lên mặt bàn. Thức ngồi kế bên, ánh mắt lấp lánh vừa bất ngờ vừa hào hứng — đây là lần đầu tiên nó được chứng kiến Tâm thi pháp trực tiếp.
Tâm định giải thích cho Thức hiểu thêm về loại bùa này, nhưng ánh chiều tà đã ngả hẳn về tây, sắc trời sẫm lại. Không còn nhiều thời gian.
Anh mở lời, giọng trầm lại:
— “Tầng 2 là tầng trung gian, là nơi chuyển tiếp giữa âm và dương. Nếu một căn nhà từng có người chết oan, hoặc trải qua biến cố nặng nề, thì tầng 2 thường là nơi giữ lại năng lượng xấu lâu nhất. Vì thế, người ta hay dùng tầng này làm trung tâm thương mại, nơi nhiều người qua lại — để tăng dương khí, lấn át âm khí…”
Tâm ngưng bặt giữa câu, đứng lên đột ngột. Linh và Thức cùng nhìn nhau — bất ngờ.
Thức nhăn mặt, bật tiếng:
— “Gì vậy cha nội? Đang nghe tới khúc gay cấn, bỏ đi đâu không nói tiếng nào? Làm vậy không tôn trọng khán giả nghe đài nha!”
Tâm giơ chai nước lên, nói tỉnh rụi:
— “Dạ con đi uống nước ông nội. Từ trưa tới giờ chạy lên chạy xuống, khát muốn xỉu!”
— “Ờ... vậy uống đi con, hì hì,” Thức vừa cười vừa nói vừa chuẩn bị tư thế né cái chai sắp bị Tâm phang tới, cả ba lại cười. Nhưng không khí nhanh chóng trầm xuống khi Tâm tiếp tục:
— “Do đặc tính âm vượng, tầng này dễ quy tụ rất nhiều vong linh. Có thể là những hồn chết oan, hoặc những kẻ muốn trú ẩn, tu luyện nơi dương giới. Vì vậy, tối nay chúng ta phải hết sức cẩn trọng. Và lý do Thức cần được khai âm nhãn là để cả ba có thể phối hợp nhịp nhàng, tránh sơ suất.”
Thức gật gù, ra chiều hiểu chuyện, dù ánh mắt vẫn ánh lên chút hồi hộp.
Linh ngồi gần đó nhẹ nhàng hỏi:
— “Vậy tối nay, chúng ta cần chuẩn bị những gì?”
Tâm đáp:
— “Về cơ bản, mọi thứ đã sẵn sàng. Tối nay, anh sẽ thực hiện nghi thức triệu hồn. Nếu linh hồn bị kẹt lại do chết oan hay bất đắc kỳ tử, rất có thể còn lưu lại tàn hồn. Linh sẽ cảm nhận được luồng khí đó và giúp anh gom tụ chúng lại. Còn Thức, vào khoảng mười giờ đêm, sẽ tiến hành nghi thức khai nhãn — bước đầu làm quen với thế giới bên kia.”
Anh vừa nói vừa rút ra vài tờ bùa, cẩn thận đặt trên mặt bàn:
— “Đây là Định Hồn phù. Khi ma quỷ xuất hiện, có thể sử dụng tạm thời để trói giữ chúng. Thời gian hiệu lực tùy vào pháp lực người thi triển, nên khi dùng nhớ dồn toàn bộ ý niệm vào.”
Định Hồn phù: một loại bùa chế trụ linh thể, khiến vong linh bất động trong thời gian ngắn. Tùy vào pháp lực mà hiệu quả dài hay ngắn.
Linh và Thức liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy thắc mắc. Tâm hiểu điều đó, liền nói thêm:
— “Nên nhớ... Dương gian có luật thì âm ti cũng có luật.
Tuyệt đối không được giết một âm hồn.
Làm vậy sẽ ảnh hưởng đến âm đức của người ra tay.
Kẻ đó có thể không còn cơ hội đầu thai, hoặc vĩnh viễn không siêu thoát.
Một linh hồn... cần hàng ngàn năm mới tụ được tinh phách.
Nếu bị đánh tan, dù sau này có tụ lại, thì đó cũng là một linh hồn mới”.
Anh dừng một chút, ánh mắt xa xăm.
— “Bản ngã cũ, ký ức cũ... sẽ tiêu biến hoàn toàn.
Đó mới là cái chết thật sự — cái chết không còn để lại dấu vết.”
Thức nhăn mặt:
— “Nhưng nếu cái hồn đó... nó từng làm điều ác? Nếu như nó chết là đáng? Mình giết nó coi như là trừng phạt có gì sai?”
Tâm nhìn Thức, mắt không giận mà chỉ đầy nỗi buồn.
– "Chúng ta không phải người phán xét. Âm luật không do con người đặt ra. Dù họ có tội hay không, họ đã chết rồi. Linh hồn là phần cuối cùng của một người. Nếu ta chạm vào mà không đúng cách... hậu quả không chỉ cho họ, mà còn cho chính ta."
Linh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn u uẩn. Cô lặng lẽ châm một nén nhang, đưa lên bàn thờ Thổ Địa.
– "Vậy nếu ta quyết làm... phải có lý do đủ mạnh để chấp nhận cả hậu quả."
“Giết một âm hồn... là xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của họ. Ký ức, cảm xúc, tên tuổi — tất cả đều biến mất. Đó là một loại giết người còn tàn độc hơn giết người sống.”
Thức nuốt nước bọt. Lần đầu tiên, cảm thấy một thứ gì đó nghiêm túc, trầm trọng và nặng nề hơn bất cứ điều gì từng trải qua. Anh nhìn chằm chằm vào lá bùa trên tay Tâm và chưa từng nghĩ một tờ giấy mỏng lại gánh trên mình sức nặng của cả một kiếp người.
Sau khi đã hiểu rõ nhiệm vụ, cả ba người tản ra chuẩn bị.
Thức được giao đi rửa lá trúc bằng rượu trắng pha muối, một bước quan trọng để làm sạch trước khi khai nhãn.
Linh thì vào bếp, nấu chút đồ ăn để mọi người có sức trước buổi hành lễ.
Tâm thì bắt đầu trầm tĩnh ngồi xuống, trải giấy, vẽ bùa, đốt trầm và sắp xếp các đạo cụ sẵn sàng cho nghi thức đêm nay — một đêm mà cả ba không ai có thể biết trước được điều gì sẽ xảy ra với chính mình…..