Dấu hiệu
““Một ký ức lẩn khuất trong giấc mơ, một con số bám riết giữa hiện thực. Khi ranh giới giữa ảo và thật mờ dần, điều gì đang thực sự diễn ra?””
Tờ mờ sáng, Thức tỉnh dậy vội dọn đống chén dĩa hôm qua rồi thầm nghĩ:
– “Không biết tối qua vợ chồng nó làm gì mà bật đèn nguyên đêm?”
Nói xong, anh cũng đi vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Thức làm công trình nên công việc lúc rảnh lúc bận. Có khi công trình nghiệm thu sớm, anh ở nhà chơi Liên Minh Huyền Thoại cả nửa tháng vẫn nhận được đủ lương. Nghe thì có vẻ sướng, nhưng khi công trình cần đẩy nhanh tiến độ, anh ăn ngủ luôn ngoài công trường suốt cả tuần. Dù vất vả, công việc vẫn đủ để anh trang trải cuộc sống ở thành phố, thậm chí còn dư chút ít gửi về quê cho ba mẹ để tính chuyện cưới vợ.
Vội thay đồ, anh thắp nhang lên bàn thờ ông Địa, vừa khấn vừa cười:
– “Nay cho con trúng tờ độc đắc nha ông Địa, con cho ông ăn heo quay cả năm luôn, hì hì.”
Tiếng báo thức vang lên đúng lúc đánh thức vợ chồng Tâm. Cả hai vẫn đang ngáy ngủ. Tâm lò mò tỉnh dậy, trong đầu vẫn mơ hồ về những chuyện kỳ lạ tối qua mình chứng kiến.
Linh bật dậy trước, chạy vào toilet. Dường như cô đã ấp ủ điều gì đó suốt đêm, để rồi sáng ra cảm thấy hụt hẫng.
Vệ sinh xong, Linh nói:
– “Bật đèn xong sao không tắt vậy anh?”
Tâm ngạc nhiên:
– “Sao em biết anh bật đèn?”
– “Chứ tối ngủ, em nhớ mang máng là có ai đó vào nhà, anh bật đèn lên tiếp chuyện, còn mời uống nước nữa mà!” — Linh trả lời với giọng điệu ngô nghê.
Tâm trầm ngâm. Dường như những gì xảy ra đêm qua vẫn còn đọng lại và khiến anh suy nghĩ.
Tám giờ sáng, sau khi ăn uống xong, cả hai cùng đi làm. Như thường lệ, Tâm không quên chào Linh bằng một nụ hôn lên má. Linh đi trước vì công ty cô bắt đầu sớm hơn. Tâm ở lại một chút rồi cũng vác ba lô ra khỏi nhà. Đi ngang qua bàn thờ ông Địa, anh thấy cây nhang chỉ cháy được khoảng một phần ba. Có chút thắc mắc, nhưng vì trễ giờ, anh quẹt lửa đốt tiếp phần còn lại không quên xá vài cái trước khi rời đi.
Thoáng chốc trời đã tối. Tâm và Linh về nhà trước. Thức bận việc ở công trình do phải kiểm kê vật tư máy móc nên đến tận giữa đêm mới về. Hai vợ chồng ăn cơm trước, vừa ăn vừa trò chuyện về ngày làm việc. Chợt nhớ ra chuyện tối qua, Tâm kể lại cho Linh nghe. Linh sững người. Từ lâu hai vợ chồng đã quen với những chuyện tâm linh, nên cô không quá bất ngờ. Nhưng điều kỳ lạ là giấc mơ đêm qua khiến cô cứ ngỡ đó là sự thật. Các chi tiết trong mơ hiện lên rõ ràng như ký ức của một việc cô từng trải qua.
Một cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ cắt ngang dòng suy nghĩ. Linh liếc nhìn bàn thờ — nhang vẫn đang cháy, gần tàn.
— “Thức! Ra ăn cơm mày. Về hồi nào mà không hú hí gì hết vậy cha?” — Tâm gọi to.
Phòng của Thức im lặng. Tâm cảm thấy căn phòng như trống rỗng, thậm chí không nghe được cả tiếng thở.
Anh bật dậy, mở cửa phòng. Máy tính vẫn tắt, đồ đạc y nguyên, không có dấu hiệu Thức đã về. Tâm quay lại nhìn Linh. Cả hai liếc nhau, dường như cùng hiểu điều gì đó.
— “Vậy cây nhang là do ai thắp? Có thể là cây nhang hồi sáng... nhưng cây nhang tầm gang tay sao cháy liên tục đến giờ được?”
Tâm đi lại bàn thờ để xem xét. Trùng hợp thay, tàn nhang từ sáng uống cong rớt xuống chồng lên cái vừa rồi, tạo thành hình số 2.
Tâm gọi Linh lại xem. Cô vừa nhìn vừa suy nghĩ. Dường như hiểu ra điều gì đó, Linh ra hiệu cho Tâm vào phòng. Tâm lập tức lấy một cuộn giấy màu vàng nhạt và một ít nước chu sa pha sẵn. Anh xé một mảnh giấy dài chừng một gang tay, vừa ghi vừa lẩm nhẩm khẩu quyết. Xong xuôi, anh đứng dậy hô to:
— “Tán Thanh phù, KHAI” Lá bùa bốc cháy, bay vút lên không, tuyệt nhiên không rơi xuống một mảnh tro nào.
Tương truyền, vong hồn sau khi mất có thể sở hữu một số năng lực đặc biệt mà người sống không có, trong đó có khả năng Thấu Thinh — nghe được âm thanh từ rất xa, dù nhỏ nhất.
“Tán Thanh phù” là bùa ngăn âm thanh từ bên trong lọt ra ngoài. Trong phạm vi bùa, cả người sống và người chết bên ngoài đều không nghe được gì. Vong linh cũng không thể bước vào. Phạm vi bùa rộng hay hẹp tùy vào đạo hạnh của người thi triển.
Sau khi kết giới được dựng, Tâm và Linh bắt đầu trò chuyện. Tâm kể lại sự việc ban tối và chi tiết lạ trên bàn thờ. Linh suy nghĩ rồi nói:
— “Số 2... có thể là ngày chăng? À không, hôm nay là ngày 4... nếu vậy phải chờ đến tháng sau”.
Tâm ngắt lời:
— “Có thể nó liên quan đến chung cư này. Nếu là ngày, sao ở chỗ cũ mình không cảm nhận được?”.
Suy nghĩ một lúc, Linh chợt reo lên:
— “A! Số 2... tầng 2! Chắc chắn là như vậy rồi! Anh có để ý từ lúc mình chuyển tới, thang máy không có tầng 2, với lại ban quản lý cũng cấm cư dân đi lại ở đó. Chắc chắn có lý do gì đó”.
Tâm gật gù tỏ vẻ đã rõ.
Cộc cộc... két...
Tiếng gõ cửa, rồi cánh cửa mở ra. Cả hai giật bắn mình nhìn nhau.
“Trời đất thánh thần ơi! Hai vợ chồng làm biếng dữ, ăn cơm xong mà không dọn lên nữa!” — tiếng Thức vang lên. Nó vừa đi làm về. Nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ.
Tâm và Linh bối rối. Mới về ăn cơm rồi vào phòng có chút xíu, mà giờ đã khuya vậy sao? Cả hai còn chưa tắm nữa!
Lật đật chạy ra chào hỏi, rồi cả ba thay phiên nhau tắm. Vợ chồng Tâm giành tắm trước — sợ đột quỵ. Mới cưới, chưa có con, chết sớm uổng lắm! Thức thì quen tắm khuya hoặc sáng hôm sau, nên cũng nhường hai người.
Xong xuôi, Tâm kể lại cho Thức nghe về sự việc. Thức thì không cảm được chuyện tâm linh, đặt đâu ở đó, ma quỷ còn sợ nó nữa là.
Cả ba hẹn nhau mai xuống tầng 2 xem tình hình. Thức cũng được nghỉ vì công việc đã kiểm tra xong. Ngày mai chỉ còn công nhân làm vài việc nhỏ, không cần sự có mặt của nó.
Lý do Tâm rủ Thức là vì Linh chỉ có khả năng cảm nhận, không biết dùng pháp. Thức có dương khí mạnh, có thể bảo vệ Linh để Tâm tiện bề thi triển hành pháp. Ma quỷ khó mà lại gần được nó.
Cả ba đi ngủ. Do mệt mỏi hay do kết giới bảo vệ, đêm đó không ai nằm mơ, cũng không thấy hiện tượng lạ nào. Sáng hôm sau, cả ba tỉnh dậy cùng một lúc — như thể có sợi dây liên kết vô hình nào đó, hay là do háo hức khám phá một bí ẩn…
Một ngày mới lại bắt đầu…..