TÂM LINH KÝ
Chương 1

Khởi đầu

Thành phố sáng Chủ nhật.

“Te tè té te te… Te tè te té tẹ…” — bản nhạc Tây Du Ký vang lên từ tiếng kèn xe tải, réo rắt hòa vào buổi sáng sớm yên ả.

Tại một chung cư bình dân ở quận Bườn Chánh, chiếc xe tải đang từ từ lui vào sảnh.

- “Tới đi bác tài ơi!” – tiếng ai đó vang vọng.

Tâm, một nhân viên làm việc lâu năm tại công ty Ho Tơi, cùng vợ là chị Linh đang dọn vào căn chung cư mới này.

Trong phòng bảo vệ, chú Cường — một chú bảo vệ lớn tuổi vừa trực đêm xong — đang lim dim thì choàng tỉnh. Vừa dụi mắt, chú vừa lẩm bẩm:

- “Mới 5 giờ sáng mà xe tải gì giờ này trời…”

Thấy người bước ra, Tâm vội chào:

- “Dạ chú, tụi con mới dọn lại đây, tầng 12. Đậu xe đây được không chú?”

Chú Cường gật gù:

- “Ừ, ừ. Cần phụ gì thì tui phụ cho, chứ lát nữa tui về rồi.”

Chị Linh cười đáp:

- “Dạ, cảm ơn chú nhiều. Mà đồ cũng ít, tụi con tự rinh lên được, chú ngồi nghỉ ngơi tiếp đi nha.”

Chú Cường mỉm cười, vui vẻ quay lại chiếc ghế nhựa quen thuộc.

Hai vợ chồng tất bật chuyển đồ. Lên xuống ba lượt thang máy mới xong. Đồng hồ điểm 9 giờ sáng, cả hai mệt lả, liếc nhìn nhau là hiểu ý: “Ngủ cái đã.”

Reng reng reng…

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Tâm bắt máy:

- “Alo?”

- “Vợ chồng mày xong chưa? Giờ tao mới dậy chắc tao dọn luôn, mở cửa tao với nha.” Giọng thằng Thức, bạn thân từ thuở nhỏ, học chung từ cấp hai tới đại học.

Tâm cười khẽ. Vợ chồng anh mới dọn về, còn dư phòng nên gọi Thức qua ở chung, vừa vui vừa đỡ chi phí. Nơi đất khách có anh có em vẫn đỡ hơn.

Sau cuộc điện thoại của Thức thì Linh cũng tỉnh. Cả hai vệ sinh xong rồi rủ nhau xuống ăn sáng, tiện đợi Thức qua phụ xách đồ.

Ngồi húp tô hủ tiếu nóng hổi ở quán đầu chung cư, do gần nhà nên đi bộ tiện hơn. hai vợ chồng vừa ăn vừa bàn chuyện sắp xếp lại phòng. Tầm nửa tiếng sau, Thức chạy tới, phía sau xe là mớ đồ lỉnh kỉnh: nệm, quạt, vài túi vải. Vì ở một mình nên đồ đạc không nhiều, chẳng hơn gì vợ chồng Tâm đánh cả chiếc tải 5 tấn. Nhưng cả đống đồ đó cũng cần ba người phụ mới xong.

Thấy Thức tới, Tâm và Linh liền đứng dậy phụ nó dọn đồ lên phòng. Cả ba cùng dọn dẹp nhà tắm, phòng ốc và sắp xếp đồ đạc. Vợ chồng Tâm vừa ngủ dậy, ăn uống xong nên cũng khoẻ hơn. Ba người quần quật đến khoảng hai – ba giờ chiều thì mọi thứ tương đối ổn.

Nghỉ ngơi một lúc đến tối, Thức lên tiếng:

- “Nhậu không mạy? Tao ra Circle K làm mấy lon Tiger Bạc hen?”

Linh nghe vậy nói theo:

- “Vậy anh với Thức đi mua đồ đi, nhà còn ít chả với chân gà. Để em làm ít mồi cho có nhậu.”

Tâm gật đầu đồng ý rồi cùng Thức đi mua đồ.

Xuống dưới chung cư, gặp lại chú Cường – bảo vệ ban sáng – Tâm chưa kịp chào thì chú đã nói:

- “Hai vợ chồng dọn đồ xong hết chưa? Có cần phụ gì thì gọi tui nha, đừng có ngại.”

Tâm cười đáp:

- “Dạ, tụi con dọn xong hết rồi, giờ mua ít đồ về nhậu. Bộ chú trực ca tối hả?”

Thức chen vào, giọng đùa cợt:

- “Ghê ta! mới dọn vô mà làm quen nhanh dữ mày?”

Cả ba phá lên cười. Tâm và Thức đi tiếp.

Trên đường đi, Tâm với Thức trò chuyện rôm rả. Nói về chỗ mới mát mẻ, an ninh, chị chủ nhà cũng dễ thương - tới nỗi Thức nó đòi cưa.

Hai thằng vừa chạy xe vừa cười như hai thằng khùng.

Chẳng bao lâu, cả hai về tới. Đưa chú Cường vài lon bia với bịch bánh, Tâm nói:

- “Chú uống chơi đỡ buồn nha.”

Chú cười hiền, gật đầu.

Trong phòng, Linh đã dọn xong mồi. Ba người ngồi lai rai tới tận mười giờ tối.

………

Khoảng gần ba giờ sáng, Tâm tỉnh giấc vì uống hơi nhiều, cần đi giải quyết. Mở cửa phòng, anh thấy ly bia trên bếp và vài cái tàn thuốc.

Tâm thầm nghĩ:

- “Thằng quỷ Thức uống nhiêu đó còn không đủ hay sao mà còn làm thêm, rồi hút thuốc quăng lung tung trên bếp.”

Nghĩ vậy rồi cũng đi vào toilet, vì “cái nỗi buồn này lớn hơn cái nỗi buồn chửi kia.”

Tèn tén ten!

Tiếng báo thức vang lên. Hai vợ chồng bật dậy, đánh răng rửa mặt. Tâm qua gọi Thức dậy, rồi cả ba cùng đi ăn sáng uống cà phê. Mặc dù là thứ Hai nhưng cả ba đã xin nghỉ làm một bữa.

Ra quán cà phê, Tâm hỏi Thức chuyện hồi tối. Thức tỏ vẻ ngạc nhiên vì hôm qua nhậu xong là ngủ tới sáng.

Tâm thoáng nghi ngờ không lẽ vợ mình hút thuốc? Linh vả nhẹ lên vai chồng, cắt ngang dòng suy nghĩ tào lao đó.

Linh nói:

- “Nghĩ bậy gì đó cha nội! À, hôm qua em mơ thấy ai gõ cửa nhờ phụ gì đó… Em vừa mở cửa thì báo thức reo.”

Cả ba im lặng nhìn nhau, ai cũng cảm thấy có điều gì đó… không ổn, dường như cả ba người đều có một hình ảnh gì đó riêng trong đầu.

Trở lại hiện tại:

Sau khi ăn sáng và uống cà phê xong cũng gần chín giờ. Tâm rủ Linh và Thức đi mua ít đồ cúng. Từ hôm dọn vào đến giờ chưa làm lễ ra mắt. Theo quan niệm, nơi ở mới đều có thần linh, thổ địa; nếu không có người thì sẽ có vong ở. Khi chuyển vào, cần cúng kiếng xin phép — như việc báo chủ nhà cũ là mình tới ở, đốt giấy tiền coi như "lộ phí" cho vong dọn đi.

Cả ba đi chợ mua thịt quay, trái cây, về lập bàn thờ thổ địa, thắp nhang xin phép rồi đốt giấy tiền. Xong xuôi cũng tầm tối. Sẵn tiện, dọn thịt ra ăn luôn. Nhưng hôm nay không nhậu, vì hôm qua uống nhiều nên ai cũng thấy… “nhợn”.

Ăn xong, dọn dẹp, Tâm tự nhủ:

- “Hôm nay phải ngủ sớm, mai còn đi làm.”

Nửa đêm, Tâm dậy đi uống nước. Vừa mở cửa phòng thì thấy ai đó ngồi ngay bếp.

Tâm nói to:

- “Ê mày, sao nói không nhậu nữa mà…”

Căn phòng im lặng đến rợn người. Không một tiếng đáp lại. Gió từ cửa sổ thổi vào lưng, lạnh buốt, khiến Tâm rùng mình.

Sau câu nói ấy, cái bóng biến mất. Trên bàn bếp chỉ còn lại một ly nước còn dang dở.

Tâm đứng sững lại.

Rồi anh bật hết đèn lên, vào lay Linh dậy. Nhưng cô vẫn ngủ say, đến mức nếu có ai vác cô qua Campuchia chắc cô cũng không hay…