TÂM LINH KÝ
Chương 6

Sự thật

“Có nỗi kinh hoàng nào bằng một sự thật đau lòng được giấu trong hình hài đáng sợ?”

Thân ảnh mờ ảo dần hiện rõ trong ánh lửa lập lòe — chính là bóng người từng xuất hiện trong những giấc mơ và những lần linh cảm của Linh.

Ánh mắt của cả ba đang chăm chăm nhìn thân ảnh ấy, như thể đang chờ đợi một điều gì đó. Linh mím môi, muốn nói nhưng nghẹn lời.

Thân ảnh cất tiếng bằng giọng nói khàn đặc, chất chứa đầy u uất:

— “Nó đã cảm nhận được sự có mặt của hai vợ chồng anh chị. Hãy cẩn thận... cứu lấy những người còn lại trong tòa nhà này. Một mình tôi... không đủ sức.”

Tiếng nói không phát ra từ miệng mà như vang vọng từ khắp nơi trong căn phòng. Chỉ có ba người bọn họ nghe thấy.

Không gian như ngừng lại. Không khí đặc quánh, lạnh lẽo, như có một bàn tay vô hình đè nặng lên vai cả ba người. Trước khi họ kịp phản ứng, thân ảnh lại tiếp lời:

— “Nó… nó sắp đến rồi. Xin người… hãy cẩn trọng.”

Dứt lời, thân ảnh ấy cúi đầu sâu, rồi chậm rãi ngẩng lên, đôi mắt đục ngầu xoáy vào Thức.

Bỗng nhiên, đồ vật trong phòng rung lên dữ dội. Ánh đèn đường ngoài cửa sổ chập chờn rồi vụt tắt. Một sức nặng vô hình như giữ chặt chân Tâm và Linh không cho di chuyển. Thức giật mình hét lớn:

— “Nguy hiểm! Né ra ngay!”

Lời nói của Thức như một luồng năng lượng mạnh mẽ xua tan áp lực đang kìm chân hai vợ chồng. Tâm nhanh chóng kéo Linh tránh ra chỗ khác. Giữa sàn nứt toác một đường dài, lộ cả tầng trệt bên dưới. Tâm nuốt khô nước bọt, may mà Thức kịp cảnh báo, nếu không chắc hai người đã gặp nguy hiểm nghiêm trọng.

Đi đến chỗ Tâm và Linh, chưa kịp thở đều lại, thì một bóng đen bất ngờ vọt lên từ vết nứt, đứng chắn ngay trước mặt họ.

Từng lớp khói đen bao phủ lấy bóng dáng ấy rồi dần tan ra, lộ rõ hình thể mơ hồ. Không thấy khuôn mặt, chỉ thấy hai hốc mắt rực đỏ như máu — ánh nhìn xuyên thấu khiến cả ba lạnh toát sống lưng, như thể linh hồn đang bị rút khỏi cơ thể.

Bất chợt, một làn gió mát lướt qua sau lưng, khiến Tâm khựng lại. Mùi nhang trầm nhè nhẹ thoảng lên rồi tan biến. Một cảm giác quen thuộc, nhưng chưa kịp nhớ ra...

Thức thầm nghĩ:

— “Chuyện gì đây, tới lui liên tục như đi họp chợ vậy?”

Linh rít lên khe khẽ, giọng thì thầm:

— “Hắc oán quỷ…

(Đó không phải linh hồn mà là tập hợp oán niệm, những cảm xúc tiêu cực của người chết. Các pháp sư tà đạo không thanh tẩy mà chọn cách thu phục, nuôi dưỡng chúng để làm việc cho mình. Vì không có bản ngã hay lý trí, chúng tuyệt đối trung thành với người tạo ra. Những nơi chúng đi qua đều dần mất sinh khí, nên còn được gọi là “Thực Mệnh Linh” — nguyên nhân gây ra nhiều cái chết bí ẩn).

Trán Tâm lấm tấm mồ hôi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an — điều mà từ khi bước chân vào nghề, anh chưa từng trải qua. Còn Thức thì đầy rẫy thắc mắc trong đầu:

— “Hắc oán quỷ, là cái quỷ gì vậy chứ?”

Tâm chưa kịp nói gì, con quỷ đã gào lên một tiếng rồi lao thẳng về phía hai vợ chồng. Tâm nhanh chóng kết ấn, miệng niệm chú liên hồi. Một màn chắn vô hình hiện ra ngay trước mặt, va chạm với con quỷ rồi đẩy nó bật ngược trở lại.

Không để lỡ cơ hội, Tâm nhanh chóng rút ra một lá sát quỷ phù và ném thẳng vào nó. (Vì đây là loại oán niệm không có hình hài ký ức nên không thể coi nó là một linh hồn). Lá bùa bay vút về phía trước, bốc cháy và in lại một lỗ lớn trên thân thể quỷ. Bị tấn công bất ngờ, con quỷ gào lên đau đớn như một con thú hoang trúng thương.

Tâm quát lớn:

— “Định hồn phù”

Linh lập tức phản ứng. Tấm phù đã được chuẩn bị sẵn từ trước, cô nhảy vọt về phía con quỷ và ấn mạnh lá bùa lên đỉnh đầu nó.

Còn Thức, lần đầu chứng kiến cảnh tượng như phim này nên vẫn hơi lúng túng. Anh cũng rút ra từ trong túi áo, lao tới hỗ trợ, nhưng rồi đột ngột dừng lại. Trong tay anh không phải bùa chú gì cả… mà là tờ hóa đơn thanh toán ở Circle K từ ba ngày trước. Hôm đó anh làm về trễ, ghé mua tạm cái bánh bao, rồi tiện tay nhét luôn hóa đơn với đống tiền lẻ vào túi – đến giờ vẫn chưa lấy ra.

Đối với con quỷ mạnh mẽ như này, Linh vốn không chủ quan nên đã rút thêm tấm phù thứ hai, ấn vào sau gáy. Với bộ pháp Ngũ Cảm Hồi Lưu Quyền “một bộ quyền sơ khai dành cho người tu pháp, giúp đưa các giác quan trở về trạng thái nguyên thủy, từ đó đạt đến cảm nhận tối cao. Khi vận dụng không chỉ tăng sự linh hoạt mà còn đánh thức những khả năng tiềm ẩn của các giác quan”, việc vòng ra sau lưng con quỷ trong chớp mắt là điều không quá khó.

Do thường theo Tâm đi hành pháp nên Linh đã được dạy bài quyền này để phòng thân. Cả ba người thở phào nhẹ nhõm. Không khí đột ngột đặc lại, một luồng lạnh buốt xuyên qua từng thớ thịt, ngấm sâu đến tận xương cốt. Các luồng khói đen từ đâu kéo đến, xuyên qua vết nứt, tụ lại trước mặt con quỷ, từ từ chữa lành vết thương lớn trên cơ thể nó. Toàn thân nó rung lên, sau đó xé toạc hai tấm phù mà Linh dán trước đó. Tâm sững sờ:

— "Ngay cả vết thương do sát quỷ phù mà nó cũng hồi phục nhanh đến vậy. Không! Phải nói là có kẻ đứng sau nó... Không chỉ chữa trị, mà còn truyền thêm sức mạnh để nó phá được hai lá bùa!"

Con quỷ lại lao đến chỗ Tâm. Khi anh còn chưa kịp định thần thì một tiếng "Choang!" vang lên, Linh đã dùng thanh kiếm kết từ đồng tiền ngũ đế để đỡ đòn. Dù vậy, lực quá mạnh khiến cô bị hất ngược, va vào người Tâm, còn con quỷ cũng vậy mà bị đẩy lùi mấy bước.

Lúc này, Tâm đã sẵn sàng. Anh nhẹ nhàng đặt Linh xuống, lấy vài hạt đậu từ trong túi rải ra, miệng niệm chú — tương tự phép rải đậu thành binh nhưng ở cấp độ thấp hơn. Những hạt đậu nhanh chóng xếp thành vòng tròn bao quanh con quỷ, phóng lên một luồng sáng, tạm thời giam nó trong kết giới. Con quỷ vùng vẫy dữ dội hòng thoát ra. Không để nó có cơ hội, Tâm lập tức niệm chú:

“Thiên tâm tụ – Hỏa địa sinh.

Tà hiện sát – Hỏa diệm minh.

Chân hỏa ứng – Lệnh truyền thông.

Tam vị khởi – Thiêu tà vong!”

Một ngọn lửa đỏ rực bùng cháy dữ dội trong kết giới. Tam Vị Chân Hỏa – ngọn lửa thiêng không thể tắt, mạnh hơn mọi loại hỏa diệm khác, thiêu rụi tất cả những gì nó chạm đến.

Phía bên kia, một tiếng ho khan vang lên, rồi một ngụm máu tươi phun ra:

— "Khốn kiếp! Không ngờ nó lại triệu hồi được thiên hỏa! Đệ tử của tên Thiện... đứa nào cũng không phải hạng xoàng!”

Hắn lập tức niệm chú: “Chân hỏa tắt – Tàn diệm lui. Hỏa khí quy nguyên – Lệnh pháp hồi.”

Ngọn lửa dần thu nhỏ lại, như bị hút vào hư vô. Con quỷ dồn toàn lực phá vỡ kết giới. Tâm phun ra một ngụm máu, rồi ngã quỵ, con quỷ lao nhanh về hướng anh, Linh muốn chạy đến nhưng dư chấn khi nãy vẫn khiến cô chưa thể di chuyển, cô gào lên trong hoảng loạn. Tâm không ngờ chỉ mới dọn đến vài ngày mà lại bỏ mạng tại đây. Con quỷ xuyên qua người anh, rồi dần mờ đi, tan biến vào hư không.

Tâm vẫn còn sống. Anh ngước lên, thấy Thức đứng chắn trước mặt mình. Nãy giờ Thức vẫn nhắm mắt như đang sẵn sàng đón nhận cái chết thay Tâm. Bất ngờ, anh ta reo lên:

— “Ủa… sao tự nhiên tao thấy trong người tràn trề năng lượng quá vậy? Giống như mới ăn liền chục cái bánh bao á trời!”

Tâm lồm cồm ngồi dậy, nhìn Thức đầy nghi hoặc:

— “Không lẽ… nó vừa hấp thụ được linh lực của con quỷ đó? Không chỉ vậy, mà còn có thể thanh lọc luôn cả tà khí bên trong” — Rất nhiều câu hỏi về Thức đang hiện hữu trong Tâm.

Ở nơi khác, tên pháp sư áo choàng đen hoảng loạn và giận dữ. Hắn dường như vừa mất đi tay sai mạnh nhất:

— “Không thể nào! Sao ngài ấy lại xuất hiện ở đây? Các ngươi giỏi lắm!”

Tâm và Thức lập tức chạy đến chỗ Linh. Cô lao vào ôm chầm lấy Tâm, bật khóc. Khoảnh khắc cô vừa tận mắt chứng kiến chồng mình thoát khỏi tay tử thần thì nước mắt không thể nào kiềm được nữa.

Thân ảnh được triệu hồi đứng quan sát từ đầu đến giờ. Anh tiến chầm chậm lại nơi ba người đang ngồi, thoảng theo đó là một hương thơm nhang trầm dịu nhẹ, thoang thoảng như mùi họ từng cảm nhận trước đây. Sau đó hình dáng anh dần hiện rõ, không còn là một bộ áo công nhân với gương mặt u khuất. Bây giờ, anh ta bận một đạo bào trắng với vầng sáng nhẹ quanh người. Anh nói:

— “Thành thật cảm ơn mọi người đã giúp tôi thanh tẩy con quỷ này. Nếu không, sau này ắt có đại họa ập đến đây.”

Nói một đoạn thì anh cũng giới thiệu tên với mọi người. Anh tên là Đức, khi còn sống người ta gọi anh với cái tên thân thuộc là anh Tư.

Linh vừa ngừng khóc, nhưng giọng vẫn còn nghẹn ngào, vừa nấc vừa hỏi:

— “Tại sao anh lại báo mộng cho tui? Anh có điều gì ẩn khuất à?”

Anh giải thích với mọi người. Lần đầu tiên khi Tâm và Linh đến đây, anh đã nhận ra cả hai là pháp sư, nhưng không tiện xuất hiện bên ngoài vào buổi sáng. Đến tối, anh vào nhà của ba người đang ở nhưng không thể vào phòng được vì Tâm là pháp sư, nên cương khí phát ra khiến một vong hồn yếu hơn như anh sẽ rất sợ. Riêng phần Thức thì có cương khí mạnh mẽ, đến cả con Hắc quỷ chạm vào còn tan biến, thì một vong hồn chết oan như anh Tư sao dám đến gần.

Như vậy, anh mới ngồi hút thuốc chờ đợi thời cơ để báo mộng cho Linh, nhưng Tâm lại tỉnh giấc nên anh rời đi. Cái mã Morse trên tường là do anh dùng chút thuật của mình giao tiếp với chim mẹ, nhờ nó dùng mỏ gõ lên tường với hy vọng khi bảo vệ đi trực sẽ thấy hiện tượng lạ và mời thầy cúng về. Nhưng từ lúc xây xong tòa nhà thì tầng này coi như bỏ hoang.

Mọi người thắc mắc tại sao anh vào được phòng khi nhà đã có bàn thờ Thổ Địa ở trước cửa, đúng lý ra ma quỷ rất sợ Thổ Địa. Anh cũng giải đáp, từ khi bắt đầu xây nhà, thân thể anh bị chôn trong một trong những cây cột trụ. Do chết oan nên anh không siêu thoát, nhưng anh không sinh ra oán niệm, cứ ở đó lặng lẽ bảo vệ cho căn nhà.

Bỗng một ngày, có một người đàn ông bí ẩn. Ông ta thấy anh và hướng dẫn cho anh tu tập. Anh dần dần tu thành đạo, trở thành Thổ Địa của tòa nhà. Hấp thụ nhang khói từ bàn thờ Thổ Địa của cư dân nơi đây để tăng linh khí và mạnh lên, nên nhà Tâm thờ ông Địa cũng như thờ anh.

Cả ba sau khi nghe giải thích, ai cũng gật gù thán phục trước sự nhân hậu của anh. Mặc dù chết oan, nhưng không oán hận, dần dần trở thành một với tòa nhà, dùng sức mình bảo vệ cả trăm hộ dân đang sinh sống.

Anh Tư trầm mặc, cất giọng:

— “Cách đây một năm, ông chủ thầu bên khu biệt thự đối diện có hỏi mua lại khu đất chung cư này để xây sân pickleball. Nhưng ban quản lý tòa nhà không đồng ý. Nơi đây là căn hộ xã hội, nhiều người chọn sống ở đây vì giá rẻ và gần trung tâm, thuận tiện cho việc đi làm. Nếu chỉ để xây một sân thể thao cho đám nhà giàu giải trí mà khiến cả trăm hộ mất nhà cửa... không hẳn là mất, nhưng thử hỏi ở đâu còn chỗ nào an ninh, đầy đủ mà rẻ như ở đây?”

Thức dậm chân xuống đất, giận dữ:

— “Mẹ nó! Vì mấy đồng tiền mà làm khổ cả trăm hộ! Quản lý ở đây còn có chút tình người đó.”

Anh Tư tiếp tục:

— “Không mua được, bọn họ làm chuyện còn kinh khủng hơn. Họ thuê một thầy pháp cao tay – người sở hữu con Hắc Quỷ mà mọi người vừa đánh bại.”

Nghe đến đây, cả ba đều rùng mình. Nhìn nhau, họ hiểu rằng mình vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần một cách may mắn.

Thoáng thấy vẻ mặt hoảng hốt của mọi người, anh Tư dịu giọng:

— “Tôi không ngờ pháp lực của mọi người lại mạnh đến vậy. Con quỷ đó mỗi tối đều xuất hiện, âm thầm hút sinh khí của toàn bộ tòa nhà. Từ khi nó xuất hiện, cư dân không còn tụ tập dưới sảnh nữa. Họ thường cảm thấy mệt mỏi, uể oải mỗi khi về đến nhà. Nhưng nó chỉ hút một lượng vừa đủ để người ta còn sinh hoạt bình thường. Có vẻ chủ của nó cũng không muốn gây chuyện lớn quá sớm.”

Tâm lên tiếng:

— “Pháp sư cũng có tổ chức, có những người đứng đầu và luật lệ riêng để xử lý những thứ ngoài tầm tay của pháp luật. Một pháp sư nếu ra tay giết người, pháp luật hay pháp y có thể không phát hiện được, nhưng tàn tích và khí tức để lại thì không thể che giấu. Nặng thì bị đưa vào hỏa ngục, bị âm hỏa thiêu đốt đến tan phách – không thể tụ hồn. Nhẹ thì đánh cho tan vài vía, mất ký ức rồi tiếp tục luân hồi trả nghiệp. Nên một pháp sư muốn ra tay, nhất định phải suy nghĩ thật kỹ.”

Thức và Linh chăm chú lắng nghe, cảm thấy như vừa học thêm một điều quan trọng.

Anh Tư tiếp lời:

— “Nhưng có vẻ con quỷ đó chỉ đang lưu trữ sinh khí, mang về cho chủ. Những lần tôi giao chiến với nó, pháp lực của nó vẫn không đổi. Tôi nghi ngờ rằng hắn đang tích trữ năng lượng để đánh thức một thứ gì đó đang bị phong ấn sâu dưới lòng đất của chung cư này. Có vẻ như lúc xây dựng, người ta đã mời được một thầy giỏi, cố ý bố trí tầng này như một pháp trận để giam cầm nó.”

Tâm trầm ngâm một lúc rồi nói:

— “Lúc đi dạo quanh đây, tôi nhận ra bố cục chung cư này giống hệt chữ ‘Ấn’ (印). Thêm vào đó, thân xác của anh Tư lại bị chôn trong cột trụ – mà anh còn là Thổ Địa cai quản nơi này. Việc anh được dẫn dắt để trở thành Thổ Địa chắc chắn không phải tình cờ. Có lẽ người dẫn anh cũng nhận ra điều đó. Nhưng khi nãy sàn nhà đã nứt, có thể phong ấn cũng đang rạn theo. Tôi cảm nhận được, nó đang yếu dần.”

Anh Tư gật đầu:

— “Tôi cũng có cảm giác như vậy. Sớm muộn gì nó cũng thoát ra. Tôi không rõ nó là gì, nhưng linh cảm mách bảo, một khi nó thoát, chung cư này sẽ là nơi đầu tiên gánh chịu đại họa. Cái giá phải trả là sinh mạng của hàng trăm cư dân. Tôi không muốn thấy điều đó xảy ra, nhưng khả năng của tôi có hạn... Tôi cần sự giúp đỡ của mọi người!”

Linh và Thức rùng mình. Một kế hoạch tàn độc như thế, không biết là ai đã dựng nên. Thức nghiến răng, giọng chắc nịch:

— “Chắc chắn rồi! Có Tâm đây, sẽ dạy cho tên ác ôn đó một bài học!”

Tâm trố mắt:

— “Tài lanh quá ha! Nhận giùm luôn mà lôi tao ra chi?”

Thức cười hề hề:

— “Thì nhận vậy thôi chứ mày làm chứ ai, hihi!”

Tâm đang bị thương, nếu không thì đã tặng cho thằng bạn một cú vì cái tội ‘tài lanh’. Lặng nhìn anh Tư một lúc, Tâm trầm giọng:

— “Em cũng là một cư dân ở đây. Nếu có chuyện gì thì em cũng bị vạ lây. Vậy thì chặn nó luôn từ đầu, sống cho yên ổn!”

Anh Tư mỉm cười:

— “Tui đội ơn cô cậu. Ơn đức này, tôi sẽ không bao giờ quên.”

— “Ông này nói như trong phim kiếm hiệp luôn á, haha!” – Thức cười lớn.

Tâm hỏi:

— “Phía dưới... là gì, anh có biết không?”

Anh Tư lắc đầu:

— “Tôi cũng không rõ. Nhưng tôi sẽ đi điều tra nhanh nhất có thể rồi báo lại cho mọi người.”

Thức chen vào:

— “Không lẽ lần nào gặp lại cũng phải hẹn ở đây? Tối thui, có bảo vệ trực nữa. Ban quản lý cấm lên, lỡ bị phát hiện anh em tụi tui bị đuổi khỏi chung cư trước khi gặp lại anh mất!”

Anh Tư bật cười:

— “Chỉ cần thắp nhang và thỉnh tôi về là được. Tôi là ông Địa mà! Nhưng mà trời sắp sáng rồi, mọi người mau rời khỏi đây trước khi bảo vệ lên!”

Thức gật đầu, ra vẻ ngộ ra điều gì đó. Tâm hỏi:

— “Sao anh biết được? Em đã sử dụng Tán Thanh Phù rồi mà!”

Anh Tư cười hiền:

— “Mỗi lần bàn bạc, cô cậu đều thắp nhang trên bàn thờ Thổ Địa. Vậy là thỉnh tôi về rồi còn gì!”

Tâm gật gù, thầm nghĩ: thì ra Tán Thanh Phù cũng có lỗ hổng. Pháp thuật dù có mạnh đến đâu cũng không hoàn hảo. Chỉ cần giữ được bình tĩnh, suy nghĩ thấu đáo thì chắc chắn sẽ tìm được cách hóa giải.

Cả ba tạm biệt anh Tư, cùng nhau xuống gặp chú Cường kể lại mọi chuyện rồi lên phòng.

Sâu trong lòng đất của tòa nhà, nó vẫn lặng im bất động... nhưng dường như đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện của mọi người.