Gương chiếu hậu
“"Đừng nhìn gương nữa... nếu anh còn muốn sống."”
Tôi làm tài xế công nghệ ca đêm ở thành phố này đã ba năm, nhiều người hỏi tôi sao không chạy ban ngày. Đơn giản chỉ là ca đêm thì người ta trả cao phần trăm hơn, ít kẹt xe, và quan trọng nhất: tôi thích cảm giác lái xe trong thành phố khi mọi người đã ngủ. Đèn đường rải ánh vàng nhạt lên mặt nhựa ướt sương, những tòa nhà im lìm như các khối bê tông đang thở chậm. Tôi từng nghĩ mình có thể gắn bó với công việc lái xe buổi đêm này mãi - cho đến tối hôm đó.
Cuốc xe hiện lên lúc 1:47 sáng. Điểm đón: Bệnh viện Đa khoa Cũ, tòa nhà đã ngưng hoạt động từ lâu, chỉ còn khu cấp cứu mở một phần cho những ca đặc biệt. Điểm đến: một con hẻm trong quận trung tâm, không xa.
Khi xe rẽ vào cổng bệnh viện, cái loa đang phát ra âm thanh trên xe đột ngột nhiễu. Màn hình trung tâm tối sầm một giây rồi sáng lại. Tôi tự trấn an đó là do pin yếu. Gió thổi qua hàng cây bàng già, lá khô cào vào thân xe như móng tay. Tôi dừng trước sảnh cũ, nơi bảng hiệu đã phai chữ.
Khách đứng chờ dưới bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy. Một người đàn ông trung niên, áo khoác xám, mũ kéo thấp che nửa mặt. Anh ta mở cửa ghế sau, ngồi xuống và nói.
“Cho tôi đến hẻm Lê Phúc,” giọng anh ta khàn như giấy ráp. “Nhớ đi đường vòng.”
Tôi không đáp, chỉ gật đầu và bắt đầu cho xe lăn bánh khởi hành. Qua gương chiếu hậu, tôi chỉ thấy mũ và vai, mặt anh ta như bị bóng tối nuốt mất.
Ra khỏi khu bệnh viện, đến một ngã tư, đèn tín hiệu xanh kéo dài bất thường. Người đi bộ biến mất, radio im bặt. Tôi liếc gương chiếu hậu lần nữa.
Ghế sau trống không.
Tôi thảng thốt thắng gấp, chiếc xe khựng lại giữa đường, cửa ghế sau vẫn khóa chặt, trên ghế có vết lõm như ai đó vừa đứng dậy. Tôi thở gấp, mồ hôi lạnh ướt lưng. Có thể tôi tưởng tượng, cũng có thể ánh sáng đánh lừa.
Ngay lúc đó, có một giọng nói vang lên ngay sau tai tôi.“Đừng dừng xe”
Tôi không dám quay đầu. Qua gương, khuôn mặt anh ta hiện ra như chiếc ảnh chụp từ ngày xưa bị lỗi: đôi mắt đen, sâu và rỗng, da xám nhợt. Anh ta nhe hàm răng trắng toát của mình ra, tôi cảm tưởng rằng răng anh ta phát sáng trong bóng tối, khiến nụ cười càng trở nên ghê rợn.
Bỗng đèn đường phía trước tắt đồng loạt, con phố chìm trong tối. Tiếng lốp xe lăn nghe như kéo trên sỏi, dù mặt đường phẳng lì. Tôi nghe thấy tiếng thì thầm bên ngoài, sát thân xe, như nhiều miệng cùng lúc. Những bóng người mờ mờ chạy song song, không chạm đất.
“Đừng nhìn ra cửa sổ,” anh ta nói. “Họ thích ánh mắt của anh đấy.”
Tôi toát hết mồ hôi, tập trung nhìn thẳng. Trước mũi xe, đường biến dạng—như kéo dài vô tận, biển số xe phía trước trôi tuột khỏi xe, rơi lăn lóc rồi tan vào đêm. Mỗi khi tôi liếc gương, khuôn mặt sau lưng lại gần hơn.
“Anh là… gì?” Tôi hỏi.
“Tài xế,” anh ta cười. “Tôi giống anh. Chỉ là… ca của tôi không bao giờ kết thúc.”
Hẻm Lê Phúc hiện ra—nhưng hẻm không có nhà. Chỉ có tường gạch ẩm mốc, cửa sổ bệnh viện xếp chồng, như cả con hẻm được xây từ bệnh viện cũ. Trên tường, biển chỉ dẫn dán chồng lên nhau: KHOA HỒI SỨC, NHÀ XÁC, LỐI THOÁT HIỂM.
“Đến rồi,” anh ta nói. “Dừng ở đây.”
Tôi thắng xe, kim xăng đang từ nửa bình tụt xuống còn gần hết. Hơi thở tôi thành sương, anh ta mở cửa—nhưng thay vì bước xuống, anh ta đặt tay lên lưng ghế trước. Bàn tay lạnh như kim loại.
“Anh có nghe thấy tiếng không?” anh ta hỏi.
Tôi lắng tai. Tiếng gõ. Cộc… cộc… cộc. Từ cốp xe.
“Trong cốp có gì à?” tôi hỏi, gần như khóc.
“Những người quên thắt dây an toàn,” anh ta đáp. “Những người nhìn ra cửa sổ. Những người tin gương phản chiếu sự thật.”
Tiếng gõ nhanh dần, tôi cảm thấy rằng xe đang rung nhẹ theo tiếng gõ.
“Nếu anh muốn sống,” anh ta nói, giọng bỗng dịu lại. “Đừng nhìn gương nữa, chạy thẳng, đừng rẽ và cũng đừng dừng lại. Dù có nghe thấy bất kỳ ai gọi tên mình.”
Thế rồi tên tôi vang lên từ mọi phía, chồng chéo, méo mó. Tôi nhắm mắt, đạp ga.
Chiếc xe lao đi, đèn đường bật lại. Radio rè lên rồi phát nhạc bình thường. Tôi thở hổn hển. Qua gương—ghế sau trống trơn. Không vết lõm nào xuất hiện cả.
Tôi dừng ở trạm xăng gần nhất, mở cốp.
Trống rỗng.
Tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc.
Cho đến khi sáng hôm sau, tôi đọc tin tức: một tài xế công nghệ tử vong ba ngày trước, thi thể được tìm thấy trong cốp xe của anh ta gần Bệnh viện Đa khoa Cũ. Ảnh chụp hiện trường mờ, nhưng trong một bức ảnh chụp hiện trường, gương chiếu hậu của chiếc xe có xuất hiện một khuôn mặt, khuôn mặt mà tôi đã thấy tối hôm định mệnh đó.